原創翻譯:龍騰網 http://www.uhhij.com.cn 翻譯:vinacafe 轉載請注明出處
論壇地址:http://www.uhhij.com.cn/bbs/thread-485051-1-1.html

Người phụ nữ trở về sau 23 năm bị bán sang Trung Quốc

女子被賣到中國23年后回國

Được một người cùng xã dẫn đi mua thuốc chữa bệnh, cô gái mới lớn quê Nghệ An không ngờ bị đưa vượt biên.

剛剛成年的業安女孩在一個同鄉人的帶領下去買藥治病,未想卻被帶過了邊境。

Những ngày này, trong ngôi nhà vách gỗ của gia đình bà Trương Thị Thìn (52 tuổi) ở xã Nghĩa Long, huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) luôn rộn rã người than, hàng xóm tới thăm hỏi, chia vui.

這幾天來,在業安省義壇縣義龍鄉張氏辰女士的板房里,擠滿了來探訪的親戚和鄰居。

Ôm chầm lấy người chị dau, tay siết chặt, bà Thìn liên tục nấc nghẹn. "Em từng nghĩ không có ngày còn trở về được quê, nhìn mặt người than", người phụ nữ nước da đen sạm, hai bàn tay chai sần tam sự với chị dau.

辰女士和嫂子手握著手,緊緊地抱在一起,數度哽咽。“我曾經以為永遠回不了故鄉,再也見不到親人了。”膚色黝黑,雙手滿是老繭的辰女士對嫂子傾訴。



Bà Thìn (áo sọc) cùng chị dau xúc động khi gặp nhau. Ảnh: Vũ Kim.

辰女士(花紋上衣)和嫂子見面時深受觸動 圖片:武金

Là con thứ trong gia đình đông anh chị em, năm 23 tuổi cô gái mới lớn Trương Thị Thìn kết hôn với người đàn ông khác huyện và sớm có một con trai, cuộc sống gia đình đói nghèo.

辰女士家中兄弟姐妹眾多,她排行老二,23歲那年,初長成姑娘的張氏辰跟外縣的一個男人結婚,很快便生下一個男孩,家庭生活貧苦。

Khi bà Thìn mang bầu con gái thứ hai được ba tháng thì người chồng bỏ đi biệt xứ, thiếu phụ phải mang con về nhà bố mẹ đẻ ở huyện Nghĩa Đàn nương tựa.

辰女士懷上第二個女孩三個月的時候,丈夫出走去向不明,這位少婦不得不把子女帶回義壇縣的父母家相依為命。

Năm 1997, biết bà bị đau chan, một người đàn ông cùng xã giới thiệu qua thầy lang ở tỉnh Hà Tĩnh bốc thuốc và hứa cho người than dẫn đường. Tin lời người này, bà Thìn gật đầu...

1997年,一個同鄉人知道辰女士腳痛,便介紹她到河靜省的郎中抓藥,并聲稱讓自己的親戚帶路,辰女士相信了那個人所說的話,便同意了…

Tháng 3/1997 gửi lại con gái ba tuổi, bà Thìn được một người phụ nữ dẫn ra quốc lộ cách nhà gần chục cay số để bắt xe khách đi Hà Tĩnh. Vừa lên xe, bà Thìn được một người xưng là bạn của phụ nữ đi cùng mời uống một cốc nước. Uống xong, bà ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy thấy mình đang ở Lạng Sơn, bà hỏi thì được người đi cùng thông báo "chưa đến Hà Tĩnh".

1997年3月,在把三歲的女兒送回家之后,辰女士被一個女人帶到了離家幾十公里的國道等車,一個自稱是那個女人的朋友的人請辰女士喝了一杯水,喝完之后她昏睡連連,醒來之后發現自己已經到諒山了,她問一起來的人,得到的答復是“還沒到河靜”。

Vì chưa bao giờ xa nhà nên bà vẫn tin tưởng đi theo. Đến khi người này dẫn xuống xe giao cho một người đàn ông lạ mặt, bà mới giật mình. "Lúc bị giao cho người lạ thì tôi nghi ngờ mình bị lừa nhưng ngay lập tức bị họ khống chế, không thể trốn chạy được nữa", bà nhớ lại. Họ dẫn bà vượt biên qua Trung Quốc.

由于從來沒有出過遠門,辰女士仍然信任并跟從。當這個人把她拉下車交給一個陌生男人時,她才醒悟過來。“在被交給陌生人之時,我才意識到自己已經受騙,但是很快就被他們控制住,再也跑不了啦。”辰女士回憶道。他們帶著她越境到了中國。

Những ngày đầu ở Trung Quốc, bà bị giam lỏng cùng một tốp 5 phụ nữ người Việt. Vài tuần sau, nhóm phụ nữ được đưa lên xe khách chạy liên tục hai ngày đêm, rồi lên thuyền đi khoảng bốn giờ và cập bến tại một hòn đảo.

初到中國的日子里,辰女士跟一群越南婦女被關在一起。幾星期后,這幫婦女被帶上客車,連續開了兩天兩夜,后來又搭了近4個小時的船,在一個島上靠岸。

Nơi đất lạ, họ bị giam lỏng và yêu cầu phải lao động, hàng ngày có các tốp đàn ông bản địa ghé qua xem mặt. Khoảng một tháng sau, bà Thìn được một người nông dan dẫn về làm vợ. Biết không thể phản kháng nên bà nhắm mắt đưa than...

在這個陌生的地方,他們被監禁并強迫勞動,天大都有一群本地男人過來看臉,約一個月后,辰女士被一個農民帶回家做老婆。知道無法反抗,只能屈身以就…

"Tôi có phần may mắn là không bị chồng đánh đập, nhưng anh ta không cho rời khỏi nhà, không cho tiếp xúc điện thoại vì sợ tôi bỏ trốn", bà kể về những ngày đầu làm vợ người đàn ông Trung Quốc 23 năm trước.

“我運氣很好,老公從來沒打過我,但是由于擔心我逃跑,他不讓我離家,不給我接觸電話。”辰女士回憶起23年前初到中國為人婦的日子。

Không biết tiếng, không biết đường, cuộc sống gò bó khiến có lúc người phụ nữ nghĩ đến cái chết để giải thoát, nhưng rồi lại thương bố mẹ, hai con ở quê đang ngóng trông mình.

語言不通,道路不熟,處處受束縛的生活讓這個女人有時會想到一死了之以求解脫,然而一想到遠方家鄉對自己翹首以待的雙親和子女,只得作罷。

Sau khi sinh một con trai và một con gái cho chồng Trung Quốc, bà bắt đầu được nhà chồng cho tự do đi làm đồng, đi chợ, được dạy tiếng bản địa. Bà kể hết chuyện bị lừa bán cho chồng nghe để chia sẻ.

在為中國老公生下一人男孩和一個女孩之后,夫家開始允許辰女士自由地去勞動、去市場,并教她說本地話。她便把受騙拐賣的事情一五一十地告訴自己的丈夫。

Hơn một năm trước, trong lần đi làm, bà gặp người đàn ông quê Hà Tĩnh làm thuê gần nhà nên nhờ liên lạc về quê hương. Nửa năm sau, bà mới nối được liên lạc với anh trai. "Lúc anh trai gọi tới thì cả hai òa khóc không nói nên lời", bà nhớ lại.

一年多前,在一次做工時候,辰女士遇到了在一個在家附近打工的河靜老鄉,于是便求他幫忙聯系家鄉。半年后,她才跟兒子取得聯系。“當兒子打電話過來時,我們兩個人都泣不成聲。”辰女士說道。

Nói với chồng nguyện vọng muốn một lần về quê thắp nén nhang cho bố mẹ đã qua đời, thăm hai người con, ban đầu bà không được ủng hộ. Người chồng đắn đo vì sợ vợ không trở lại. Khi người đàn ông quê Hà Tĩnh quen biết từ trước đứng ra "bảo lãnh", người chồng đã đồng y. Để có lộ phí cho vợ về Việt Nam, chồng bà bán ba con bò, dặn "hai tháng sau phải quay trở lại Trung Quốc".

辰女士跟丈夫說了自己想回一次家鄉,為過世的老人上香并探望自己的兩個子女時,丈夫一開始并不同意,他擔心妻子會一去不歸。當老熟人河靜老鄉挺身而出作“擔保”時,丈夫便同意了。為了籌集妻子回家的路費,辰女士的丈夫賣了三頭牛,并約定“兩個月后必須要返回中國。”

Cuối tháng 2 vừa qua, bà Thìn về tới quê sau hành trình gần một tuần. "Người con gái út đã lấy chồng, con trai đầu không được khỏe mạnh. Thời gian ít ỏi ở quê trước khi trở lại Trung Quốc tôi muốn dành chăm con", người phụ nữ nét mặt khắc khổ nói.

2月底,辰女士在走完為時一周的行程后回到了老家。“小女兒已經出嫁了,大兒子身體不太健康,在返回中國前呆在家鄉的這段短暫的時間里,我想好好地照顧孩子。”辰女士憂心忡忡地說道。



Bà Thìn kể lại quãng thời gian sinh sống tại Trung Quốc. Ảnh: Vũ Kim.

辰女士講述在中國生活的時光。 圖片:武金

Ngồi cạnh em gái, ông Trương Công Dần (56 tuổi) cho hay, thời điểm Thìn mất tích, gia đình đã kiếm nhiều nơi nhưng không có tin tức. "Trước lúc mất, mẹ tôi dặn phải cố tìm cho được em gái", ông Dần ứa nước mắt.

坐在妹妹旁邊的家兄張公寅流著淚水說道,辰女士失蹤之時,家里人找了很多地方但杳無音訊。“家母臨走之前囑托我必須要找到妹妹。”

Công an xã Nghĩa Long cho biết, bà Thìn đã có đơn trình báo chính quyền về việc mình bị lừa bán qua Trung Quốc, song bản than không nhớ rõ tên tuổi kẻ xấu nên khó khăn cho nhà chức trách. Trước mắt, công an làm thủ tục đề nghị hồi phục hộ khẩu, chứng minh thư theo nguyện vọng của nạn nhan.

義龍鄉公安部門透露,辰女士已經向政府呈報了自己被拐賣至中國的事情,然而由于其本身并沒有記清拐賣者的姓名和年齡,所以職能部門要破案仍面臨不少困難。目前,公安部門已經按受害人的愿望辦理恢復戶口和身份證的手續。